Ngày đó tôi hai mươi mốt tuổi, trong thời kỳ vàng son của cuộc đời tôi. Tôi có rất nhiều ước vọng. Tôi muốn yêu, muốn ăn, và còn muốn trong một khoảnh khắc biến thành những đám mây nửa sáng nửa tối trên bầu trời. Sau này tôi mới biết, cuộc sống chính là một quá trình bị đập chậm rãi, con người ngày một già đi, ước vọng cũng ngày một biến mất, cuối cùng trở nên giống như một con bò bị đập.